幽居

宋代 刘过
对面沧浪可濯缨,不思泛舸出春城。 浮沈枌社何人重,府仰茅檐是事轻。 玉蕊连屏寒徙倚,蒲萄上架月纵横。 江湖老矣无他愿,只俗清阴便得成。
duì miàn cāng làng zhuó yīng   fàn chū chūn chéng
shěn fén shè rén zhòng   yǎng máo yán shì shì qīng
ruǐ lián píng hán   táo shàng jià yuè zòng héng
jiāng lǎo yuàn   zhǐ qīng yīn biàn 便 chéng