幽居

宋代 陆游
落叶纷可扫,幽花寒自开。 囷空无雀噪,门静有僧来。 孤学时方弃,穷途势莫回。 呼儿了租赋,莫待县符催。
luò fēn sǎo   yōu huā hán kāi
qūn kōng què zào   mén jìng yǒu sēng lái
xué shí fāng   qióng shì huí
ér le   dài xiàn cuī