幽居

唐代 王质
春跗秋萼以时开,尔自野生吾懒栽。有饭故须间菘韭,无羹安用著盐梅。 云苍云白变复变,雨旧雨今来不来。杉露松霜皆我酒,竹根木瘿尽吾杯。
chūn qiū è shí kāi   ěr shēng lǎn zāi yǒu fàn jiān sōng jiǔ   gēng ān yòng zhù yán méi
yún cāng yún bái biàn biàn   jiù jīn lái lái shān sōng shuāng jiē jiǔ   zhú gēn yǐng jǐn bēi