又寄王立之

宋代 黄庭坚
南人羁旅不成归,梦绕南枝与北枝。 安得孤根连夜发,要当雪月并明时。
nán rén chéng guī   mèng rào nán zhī běi zhī
ān gēn lián fèi   yào dāng xuě yuè bìng míng shí