有酒十章 其四

唐代 元稹
有酒有酒兮黯兮溟,仰天大呼兮。天漫漫兮高兮青,高兮漫兮吾孰知天否与灵。 取人之仰者,无乃在乎昭昭乎曰与夫日星。何三光之并照兮,奄云雨之冥冥。 幽妖倏忽兮水怪族形,鼋鼍岸走兮海若斗鲸。河溃溃兮愈浊,济翻翻兮不宁。 蛇喷云而出穴,虎啸风兮屡鸣。污高巢而凤去兮,溺厚地而芝兰以之不生。 葵心倾兮何向,松影直而孰明。人惧愁兮戴荣,天寂默兮无声。 呜呼!天在云之上兮,人在云之下兮。又安能决云而上征,呜呼。 既上征之不可兮,我奈何兮杯复倾。
yǒu jiǔ yǒu jiǔ àn míng   yǎng tiān tiān màn màn gāo qīng gāo   màn shú zhī tiān fǒu líng    
rén zhī yǎng zhě   nǎi zài hu zhāo zhāo yuē xīng sān guāng zhī bìng zhào yǎn   yún zhī míng míng    
yōu yāo shū shuǐ guài xíng   yuán tuó àn zǒu hǎi ruò dòu jīng kuì kuì zhuó   fān fān níng    
shé pēn yún ér chū xué   xiào fēng míng gāo cháo ér fèng   hòu ér zhī lán zhī shēng    
kuí xīn qīng xiàng   sōng yǐng zhí ér shú míng rén chóu dài róng tiān   shēng    
  tiān zài yún zhī shàng   rén zài yún zhī xià yòu ān néng jué yún ér shàng zhēng      
shàng zhēng zhī   nài bēi qīng