游金精山

宋代 黄升
曳履江城北,逍遥访仙乡。 扫却千里恨,爱此六月凉。 云根埋宿雨,木末酣斜阳。 峭崖列岩窦,老树攀穹苍。 地坼三关暗,天开一隙光。 青霄丽太白,应此金之芒。 双桃几日熟,冷笑痴吴王。 洞开人已去,刚风舞霓裳。 仙凡本相近,此理自可量。 学诗未学仙,凡骨生惭惶。
jiāng chéng běi   xiāo yáo fǎng 访 xiān xiāng
sǎo què qiān hèn   ài liù yuè liáng
yún gēn mái 宿   hān xié yáng
qiào liè yán dòu   lǎo shù pān qióng cāng
chè sān guān àn   tiān kāi guāng
qīng xiāo tài bái   yīng jīn zhī máng
shuāng táo shú   lěng xiào chī wáng
dòng kāi rén   gāng fēng cháng
xiān fán běn xiàng jìn   liàng
xué shī wèi xué xiān   fán shēng cán huáng