游净居寺(并叙)

宋代 苏轼
净居寺,在光山县南四十里大苏山之南、小苏山之北。 寺僧居仁为余言:齐天保中,僧思惠过此,见父老问其姓,曰苏氏,又得二山名。 乃叹曰:吾师告我,遇三苏则住。 遂留结庵。 而父老竟无有,盖山神也。 其后僧智凯见思于此山而得法焉,则世所谓思大和尚、智者大师是也。 唐神龙中,道岸禅师始建寺于其地,广明庚子之乱,寺废于兵火,至乾兴中乃复,而赐名曰梵天云。 十载游名山,自制山中衣。 愿言毕婚嫁,携手老翠微。 不悟俗缘在,失身蹈危机。 刑名非夙学,陷阱损积威。 遂恐死生隔,永与云山违。 今日复何日,芒鞋自轻飞。 稽首两足尊,举头双涕挥。 灵山会未散,八部犹光辉。 愿従二圣往,一洗千劫非。 徘徊竹溪月,空翠摇烟霏。 钟声自送客,出谷犹依依。 回首吾家山,岁晚将焉归。
jìng   zài guāng shān xiàn nán shí shān zhī nán xiǎo shān zhī běi    
sēng rén wèi yán   tiān bǎo zhōng   sēng huì guò   jiàn lǎo wèn xìng   yuē shì   yòu èr shān míng  
nǎi tàn yuē   shī gào   sān zhù  
suì liú jié ān  
ér lǎo jìng yǒu   gài shān shén  
hòu sēng zhì kǎi jiàn shān ér yān   shì suǒ wèi shàng zhì zhě shī shì    
táng shén lóng zhōng   dào àn chán shī shǐ jiàn   guǎng 广 míng gēng zhī luàn   fèi bīng huǒ   zhì qián xīng zhōng nǎi   ér míng yuē fàn tiān yún  
shí zài yóu míng shān   zhì shān zhōng  
yuàn yán hūn jià   xié shǒu lǎo cuì wēi  
yuán zài   shī shēn dǎo wēi  
xíng míng fēi xué   xiàn jǐng sǔn wēi  
suì kǒng shēng   yǒng yún shān wéi  
jīn   máng xié qīng fēi  
shǒu liǎng zūn   tóu shuāng huī  
líng shān huì wèi sàn   yóu guāng huī  
yuàn cóng èr shèng wǎng   qiān jié fēi  
pái huái zhú yuè   kōng cuì yáo yān fēi  
zhōng shēng sòng   chū yóu  
huí shǒu jiā shān   suì wǎn jiāng yān guī