又敬和还家自喜

宋代 洪咨夔
溪山鱼鸟识车尘,风日温明试小春。 黄帽青鞋安乐法,芋魁豆荚太平人。 接篱倒着情怀放,蓬沓逢迎气味真。 儿亦梦牵潭上菊。和香细嚼胜猩唇。
shān niǎo shí chē chén   fēng wēn míng shì xiǎo chūn  
huáng mào qīng xié ān   kuí dòu jiá tài píng rén  
jiē dào zhe qíng huái 怀 fàng   péng féng yíng wèi zhēn  
ér mèng qiān tán shàng xiāng jué shèng xīng chún