友警

明代 庞嵩
五行橐天地,黄土为中央。五德钟人心,惟信为之纲。 所以信属友,以友经天常。迁鸟求友声,甡鹿俟且行。 何必重踽踽,杕杜无与双。所贵在择交,丽益相磨光。 不辨菽麦者,疏粺集为粮。一膜已胡越,肺腑那相将。 谷风动遗叹,下石徒悲伤。颓波岂无源,势利泊以泷。 饮食共征逐,策赛均亡羊。结好盟骨肉,懋恶摩矛斨。 不念松柏枝,风霜何凉凉。茑罗一相附,固结不可忘。 勿以炙热趍,贻灾焚昆冈。勿以寒谷避,层阴发和阳。 天鉴亦孔昭,循转自相当。安得归说人,怆恍忧以痒。
xíng tuó tiān   huáng wèi zhōng yāng zhōng rén xīn wéi   xìn wèi zhī gāng    
suǒ xìn shǔ yǒu   yǒu jīng tiān cháng qiān niǎo qiú yǒu shēng shēn   鹿 qiě xíng    
zhòng   shuāng suǒ guì zài jiāo   xiāng guāng    
biàn shū mài zhě   shū bài wèi liáng yuè fèi   xiāng jiāng    
fēng dòng tàn   xià shí bēi shāng tuí yuán shì   lóng    
yǐn shí gòng zhēng zhú   sài jūn wáng yáng jié hǎo méng ròu mào   è máo qiāng    
niàn sōng bǎi zhī   fēng shuāng liáng liáng niǎo luó xiāng   jié wàng    
zhì chí   zāi fén kūn gāng hán céng   yīn yáng    
tiān jiàn kǒng zhāo   xún zhuǎn xiāng dāng ān guī shuō rén chuàng   huǎng yōu yǎng