游近村

宋代 陆游
度堑穿林脚愈轻,凭高望远眼犹明。 霜凋老树寒无色,风掠枯荷飒有声。 泥浅不侵双草屦,身闲常对一棋枰。 茆檐蔬饭归来晚,已发城头长短更。
qiàn chuān 穿 lín jiǎo qīng   píng gāo wàng yuǎn yǎn yóu míng  
shuāng diāo lǎo shù hán   fēng lüè yǒu shēng  
qiǎn qīn shuāng cǎo   shēn xián cháng duì píng  
máo yán shū fàn guī lái wǎn   chéng tóu cháng duǎn gèng