由睫巢移居竹尾小楼

清代 张问陶
筑楼不居人,楼已成弃掷。逆彼郢匠心,聊取蔽庭隙。 上下数十年,积尘高一尺。如英雄失路,惨澹无颜色。 卑陋在一隅,拳曲乾坤窄。空椽啸狐鼠,杂处鬼与蜮。 当窗好竹树,翠雨收不得。岂称高明居,宜付穷途客。 我昔居虽狭,完小殊清洁。魍魉迫我去,安能恋十笏。 大地无所逃,倦羽聊此集。人有阮生泪,楼绝庾公迹。 抚兹悟生理,物我成其僻。朅来拨重关,忽入鳅蛇窟。 怪形印鹤爪,阴气结人立。恍惚若有凭,森然竖毛发。 似非身可托,且庆俗已隔。脱帽执箕帚,祛尘小收拾。 撩草罗衾裯,艳之以文墨。何物讶见人,梁间声咄咄。 雨檐闻鼠鼬,短檠飞蟙蟔。天以昌吾诗,何以呼逼仄。 苍茫十斛酒,浩荡千古月。境遇本漠然,壮心多所激。
zhù lóu rén   lóu chéng zhì yǐng jiàng xīn   liáo tíng
shàng xià shù shí nián   chén gāo chǐ yīng xióng shī   cǎn dàn yán
bēi lòu zài   quán qián kūn zhǎi kōng chuán xiào shǔ   chǔ guǐ
dāng chuāng hǎo zhú shù   cuì shōu chēng gāo míng   qióng
suī xiá   wán xiǎo shū qīng jié wǎng liǎng   ān néng liàn shí
suǒ táo   juàn liáo rén yǒu ruǎn shēng lèi   lóu jué gōng
shēng   chéng qiè lái zhòng guān   qiū shé
guài xíng yìn zhǎo   yīn jié rén huǎng ruò yǒu píng   sēn rán shù máo
shì fēi shēn tuō   qiě qìng tuō mào zhí zhǒu   chén xiǎo shōu shí
liāo cǎo luó qīn dāo   yàn zhī wén jiàn rén   liáng jiān shēng duō duō
yán wén shǔ yòu   duǎn qíng fēi zhí tiān chāng shī  
cāng máng shí jiǔ   hào dàng qiān yuè jìng běn rán   zhuàng xīn duō suǒ