又寄次前韵

唐代 皮日休
病根冬养得,春到一时生。眼暗怜晨惨,心寒怯夜清。 妻仍嫌酒癖,医只禁诗情。应被高人笑,忧身不似名。
bìng gēn dōng yǎng   chūn dào shí shēng yǎn àn lián chén cǎn   xīn hán qiè qīng
réng xián jiǔ   zhǐ jìn shī qíng yīng bèi gāo rén xiào   yōu shēn shì míng