游箭山

元代 赵秉文
天风吹雪下平田,纷纷逐马银杯翻。马亦喜风摇玉环,兴来不觉过青山。 青山可望不可攀,长河镜里开烟鬟。浮云不见山顶相,想是落日孤云间。 箭山峰头望碣石,东南海水不可极。六龙宾日半海红,长鲸驾浪掀天白。 万峰回合处,九折十三盘。一溪初入山百转,万壑度尽松声寒。 老苔万古带石色,枯松倒植苍苔裂。石门划断一峰开,犹向云端眺青壁。 不见长安许道宁。披麻谁绘倚天青。又无天上谪仙金銮客,削瓜咏此晴峦碧。 眼前安得此突兀,想像造化初开辟。诗人以来几人到,只说终南与嵩少。 他年骑鹤归蓬莱,仰天却笑箭山小。
tiān fēng chuī xuě xià píng tián   fēn fēn zhú yín bēi fān fēng yáo huán   xīng lái jué guò qīng shān
qīng shān wàng pān   cháng jìng kāi yān huán yún jiàn shān dǐng xiāng   xiǎng shì luò yún jiān
jiàn shān fēng tóu wàng jié shí   dōng nán hǎi shuǐ liù lóng bīn bàn hǎi hóng   cháng jīng jià làng xiān tiān bái
wàn fēng huí chù   jiǔ zhé shí sān pán chū shān bǎi zhuǎn   wàn jǐn sōng shēng hán
lǎo tái wàn dài shí   sōng dǎo zhí cāng tái liè shí mén huà duàn fēng kāi   yóu xiàng yún duān tiào qīng
jiàn cháng ān dào níng shuí huì tiān qīng yòu tiān shàng zhé xiān jīn luán   xuē guā yǒng qíng luán
yǎn qián ān   xiǎng xiàng zào huà chū kāi shī rén lái rén dào   zhǐ shuō zhōng nán sōng shǎo
nián guī péng lái   yǎng tiān què xiào jiàn shān xiǎo