有荐胡仁叔历阳令者仁叔以诗送知已暇日杨德

宋代 王之道
四海皆兄弟,三界是道场。 果且无彼我,安用分封疆。 胡公历阳来,气焰何可当。 威严走邸吏,不露太守章。 锦衣荣会稽,暮雨成高唐。 观望改侪辈,鸡群鹤昂昂。 斯民苦兵火,有意哀劳伤。 岂无九转丹,为助千金方。 古来记循吏,不称苟道将。 杀弟自取酷,防人人所防。 子潜去少室,渊明恋柴桑。 出处虽异事,一梦归黄粱。 昔日骨已朽,伤哉今也亡。 邶国歌柏舟,曹风赋鹈梁。 秋来河伯喜,未睹若与洋。 大小自有见,一笑还两忘。 我生分每越,泉石成膏肓。 弃遗等麟角,空虚漫龟肠。 常欲埋车轮,除奸继张纲。 如此人气和,致彼天时康。 语之有暇矣,未窥夫子墙。 理所不可及,马腹徒鞭长。 讵知王者师,异日韩张良。 愿言三顾虑,卧龙起南阳。
hǎi jiē xiōng   sān jiè shì dào chǎng
guǒ qiě   ān yòng fēn fēng jiāng
gōng yáng lái   yàn dāng
wēi yán zǒu   tài shǒu zhāng
jǐn róng kuài   chéng gāo táng
guān wàng gǎi chái bèi   qún áng áng
mín bīng huǒ   yǒu āi láo shāng
jiǔ zhuàn dān   wèi zhù qiān jīn fāng
lái xún   chēng gǒu dào jiāng
shā   fáng rén rén suǒ fáng
zi qián shǎo shì   yuān míng liàn chái sāng
chū chù suī shì   mèng guī huáng liáng
xiǔ   shāng zāi jīn wáng
bèi guó bǎi zhōu   cáo fēng liáng
qiū lái   wèi ruò yáng
xiǎo yǒu jiàn   xiào hái liǎng wàng
shēng fēn měi yuè   quán shí chéng gāo huāng
děng lín jiǎo   kōng màn guī cháng
cháng mái chē lún   chú jiān zhāng gāng
rén   zhì tiān shí kāng
zhī yǒu xiá   wèi kuī qiáng
suǒ   biān zhǎng
zhī wáng zhě shī   hán zhāng liáng
yuàn yán sān   lóng nán yáng