游华山

清代 韩是升
宿雨忽开霁,山容净如拭。篮舆越层冈,初地快登陟。 凌风栈道幽,三转坡径仄。鸟道涤飞泉,松林漏疏日。 丹崖耸危梯,猱升穷足力。众峰若培塿,平楚渺无极。 髫龄此山游,廿载犹瞬息。事过境或忘,身间兴弥逸。 芒鞋破苍藓,短褐侵翠色。山僧导前路,历历如旧识。 沦荈足清娱,云山润吟笔。
宿 kāi   shān róng jìng shì lán yuè céng gāng   chū kuài dēng zhì
líng fēng zhàn dào yōu   sān zhuǎn jìng niǎo dào fēi quán   sōng lín lòu shū
dān sǒng wēi   náo shēng qióng zhòng fēng ruò péi lǒu   píng chǔ miǎo
tiáo líng shān yóu   niàn 廿 zài yóu shùn shì guò jìng huò wàng   shēn jiān xīng
máng xié cāng xiǎn   duǎn qīn cuì shān sēng dǎo qián   jiù shí
lún chuǎn qīng   yún shān rùn yín