有怀舍弟逢年时归婺源以诗督之

宋代 洪迈
木落天未霜,君归定何时。 相思如惊鹊,中夜未安枝。 梦中见阿连,锵然咏新诗。 寤惊衰叶翻,道是步屐移。 揽衣下中庭,风露浩淼瀰。 遥知客衣薄,归来一何迟。 平生短檠灯,相对忽解颐。 万古董舍卷,佳处良在兹。 是中及物心,上与稷契期。 援古以自例,自矢无乃痴。 夜叉叱九阍,侧足不敢窥。 坐令一寸心,日抱二柄疑。 迟君商量此,免得儿辈嗤。 况乃绿发新,倚门鬓欲丝。 狶膏非凤喙,车辖无可脂。 再拜寿杯分,斑衣舞参差。 秋芳未云歇,采采黄金蕤。 万钟不足乐,古人岂我欺。
luò tiān wèi shuāng   jūn guī dìng shí  
xiāng jīng què   zhōng wèi ān zhī  
mèng zhōng jiàn ā lián   qiāng rán yǒng xīn shī  
jīng shuāi fān   dào shì  
lǎn xià zhōng tíng   fēng hào miǎo  
yáo zhī báo   guī lái chí  
píng shēng duǎn qíng dēng   xiāng duì jiě  
wàn dǒng shě juǎn   jiā chǔ liáng zài  
shì zhōng xīn   shàng  
yuán   shǐ nǎi chī  
chā chì jiǔ hūn   gǎn kuī  
zuò lìng cùn xīn   bào èr bǐng  
chí jūn shāng liáng   miǎn de ér bèi chī  
kuàng nǎi 绿 xīn   mén bìn  
gāo fēi fèng huì   chē xiá zhī  
zài bài shòu 寿 bēi fēn   bān cēn  
qiū fāng wèi yún xiē   cǎi cǎi huáng jīn ruí  
wàn zhōng   rén