有怀汉老弟 其二

宋代 虞俦
缺落槿篱须补缀,稀疏菜甲欠锄耘。芙蓉泣露坡头见,桂子飘香月下闻。 策杖却愁成独往,举杯谁与醉浓芬。欢悰莫讶年来减,触目无非是忆君。
quē luò jǐn 槿 zhuì   shū cài jiǎ qiàn chú yún róng tóu jiàn guì   piāo xiāng yuè xià wén    
zhàng què chóu chéng wǎng   bēi shuí zuì nóng fēn huān cóng nián lái jiǎn chù   fēi shì jūn