有怀

宋代 刘子翚
溪石磊磊出,溪光失溶溶。 呼童理新堰,小驻万折东。 素杙竞骈立,苍皮堆已重。 谁裁一道天,忽堕顾视中。 远渌送凫鹜,余兹上杉松。 微波且勿摇,照我澹有容。 炎曦为变色,爽气排高空。 怀哉所亲爱,此适未遽同。 徜徉孰为伴,惟有溪头风。 时来翻素书,颇似惊我慵。 骚骚复策策,涉猎味正浓。 久而寂无声,无乃意逢融。 却泛碧沧浪,鳞鳞散遗踪。 我亦隐几酣,那能辨雌雄。
shí lěi lěi chū   guāng shī róng róng  
tóng xīn yàn   xiǎo zhù wàn zhé dōng  
jìng pián   cāng duī zhòng  
shuí cái dào tiān   duò shì zhōng  
yuǎn sòng   shàng shān sōng  
wēi qiě yáo   zhào dàn yǒu róng  
yán wèi biàn   shuǎng pái gāo kōng  
huái 怀 zāi suǒ qīn ài   shì wèi tóng  
cháng yáng shú wèi bàn   wéi yǒu tóu fēng  
shí lái fān shū   shì jīng yōng  
sāo sāo   shè liè wèi zhèng nóng  
jiǔ ér shēng   nǎi féng róng  
què fàn cāng làng   lín lín sàn zōng  
yìn hān   néng biàn xióng