又和早饮

宋代 胡寅
零露溥溥风满塘,美人不来俨分行。 天葩艳然出翠被,倚槛袅袅传秋香。 对之索酒飞觞快,浩如一海朝千派。 主人绝倒任忘形,接篱便向三花挂。 狂夫未是诗酒豪,先生卓尔能禅逃。 忽听雷声起渊默,坐使万窍皆呼号。
líng fēng mǎn táng   měi rén lái yǎn fēn háng
tiān yàn rán chū cuì bèi   kǎn niǎo niǎo chuán qiū xiāng
duì zhī suǒ jiǔ fēi shāng kuài   hào hǎi cháo qiān pài
zhǔ rén jué dǎo rèn wàng xíng   jiē biàn 便 xiàng sān huā guà
kuáng wèi shì shī jiǔ háo   xiān sheng zhuó ěr néng chán táo
tīng léi shēng yuān   zuò shǐ 使 wàn qiào jiē háo