又和早雪韵

宋代 王炎
梦觉流苏寒栗冽,晓起方知末酿雪。 松公变色失苍髯,竹士垂头摧直节。 倚楼四望无红尘,疑是身居银汉津。 千林一色皆玉树,不许梅花先得春。
mèng jué liú hán liè   xiǎo fāng zhī niàng xuě  
sōng gōng biàn shī cāng rán   zhú shì chuí tóu cuī zhí jié  
lóu wàng hóng chén   shì shēn yín hàn jīn  
qiān lín jiē shù   méi huā xiān chūn