又和英伯四首 其三

宋代 郭祥正
亭临天外构,春物望中明。客兴托诗酒,野心怜钓耕。 露花如有恨,风柳自含情。何事子规鸟,故为肠断声。
tíng lín tiān wài gòu   chūn wàng zhōng míng xīng tuō shī jiǔ   xīn lián diào gēng    
huā yǒu hèn   fēng liǔ hán qíng shì guī niǎo   wèi cháng duàn shēng