又和雪霁

宋代 司马光
南宫来几时,挟纩易春衣。 意谓花将晚,何言雪尚飞。 夜声通旅枕,晓色弄晴晖。 继日劳王事,离鸿已北归。
nán gōng lái shí   jiā kuàng chūn
wèi huā jiāng wǎn   yán xuě shàng fēi
shēng tōng zhěn   xiǎo nòng qíng huī
láo wáng shì   hóng 鸿 běi guī