又和赏梅

宋代 范仲淹
故人为使富天才,相与抽毫赋早梅。 气豓未劳横玉笛,风光先合倒金垒。 陇头欲寄交情远,林下初逢病眼开。 必若和羹有遗味,花王应亦命公台。
rén wéi shǐ 使 tiān cái   xiāng chōu háo zǎo méi  
yàn wèi láo héng   fēng guāng xiān dào jīn lěi  
lǒng tóu jiāo qing yuǎn   lín xià chū féng bìng yǎn kāi  
ruò gēng yǒu wèi   huā wáng yīng mìng gōng tái