又和 其十

宋代 郭祥正
盈筐斗草红裙女,亸袖香毬白面郎。归去不嫌清夜冷,李花枝上月凝霜。
yíng kuāng dòu cǎo hóng qún   duǒ xiù xiāng qiú bái miàn láng guī xián qīng lěng   huā zhī shàng yuè níng shuāng