又和前韵二首 其一

宋代 释德洪
头白逢人宛似新,自嗟世态不容真。君才廓落宜无合,我语刚强屡被瞋。 千里来寻非爱雪,一时行乐谩游春。邻居冷淡应相笑,数夕温然语话频。
tóu bái féng rén wǎn xīn   jiē shì tài róng zhēn jūn cái kuò luò   gāng qiáng bèi chēn    
qiān lái xún fēi ài xuě   shí háng mán yóu chūn lín lěng dàn yīng xiāng xiào shù   wēn rán huà pín