又和梅韵

宋代 李曾伯
千里诗来字字香,品题著意到孤芳。 以千林表丈人行,洗万古凡儿女妆。 自是精神凌雪月,不妨风骨饱冰霜。 捻髭聊以酬清思,病笔欹斜愧小王。
qiān shī lái xiāng   pǐn zhù dào fāng
qiān lín biǎo zhàng rén xíng   wàn fán ér zhuāng
shì jīng shén líng xuě yuè   fáng fēng bǎo bīng shuāng
niǎn liáo chóu qīng   bìng xié kuì xiǎo wáng