又和晦翁棹歌

宋代 方岳
竹绕寒楼藓径深,茎茎手种玉成林。 翠屏向晚无人对,犹识先生一寸心。
zhú rào hán lóu xiǎn jìng shēn   jīng jīng shǒu zhǒng chéng lín  
cuì píng xiàng wǎn rén duì   yóu shí xiān sheng cùn xīn