又和二月五日风雪

宋代 司马光
春风正豪怒,夜雪复飘扬。 勿使羁愁乱,自知清兴长。 帘疏声淅沥,灯冷晕微茫。 此夕牛衣客,成名不可忘。
chūn fēng zhèng háo   xuě piāo yáng
shǐ 使 chóu luàn   zhī qīng xīng cháng
lián shū shēng   dēng lěng yūn wēi máng
niú   chéng míng wàng