又和春雨
向来一旱鬓成丝,敢道新年雨脚垂。
未必催诗真强管,端令学稼失愁思。
只今且莫倾三峡,此後时须示一犁。
未爱少陵红湿句,可人却是道知时。
xiàng
向
lái
来
yī
一
hàn
旱
bìn
鬓
chéng
成
sī
丝
,
gǎn
敢
dào
道
xīn
新
nián
年
yǔ
雨
jiǎo
脚
chuí
垂
。
wèi
未
bì
必
cuī
催
shī
诗
zhēn
真
qiáng
强
guǎn
管
,
duān
端
lìng
令
xué
学
jià
稼
shī
失
chóu
愁
sī
思
。
zhī
只
jīn
今
qiě
且
mò
莫
qīng
倾
sān
三
xiá
峡
,
cǐ
此
hòu
後
shí
时
xū
须
shì
示
yī
一
lí
犁
。
wèi
未
ài
爱
shǎo
少
líng
陵
hóng
红
shī
湿
jù
句
,
kě
可
rén
人
què
却
shì
是
dào
道
zhī
知
shí
时
。