忧旱二首 其一

明代 边贡
欲叩苍天意,悠悠默且玄。树焦真可爨,井渴故须穿。 碧汉空秋水,钟山静晓烟。九重宽恤诏,何日下荒田。
kòu cāng tiān   yōu yōu qiě xuán shù jiāo zhēn cuàn jǐng   chuān   穿  
hàn kōng qiū shuǐ   zhōng shān jìng xiǎo yān jiǔ zhòng kuān zhào   xià huāng tián