由海昏入武宁道中

元代 范梈
登高势欲坠,踰险心始领。戒想适其恒,经过何由骋。 泄云行崦杉,零露浥涧茗。玄蝉振山凄,白鹭团沙整。 久盼归舟近,况怀垂钓永。岂不畏严程,无因揽流景。 烟霞蕴至乐,岁月启深省。百丈有幽期,眷兹心耿耿。
dēng gāo shì zhuì   xiǎn xīn shǐ lǐng jiè xiǎng shì héng jīng   guò yóu chěng    
xiè yún xíng yān shān   líng jiàn míng xuán chán zhèn shān bái   tuán shā zhěng    
jiǔ pàn guī zhōu jìn   kuàng huái 怀 chuí diào yǒng wèi yán chéng   yīn lǎn liú jǐng    
yān xiá yùn zhì   suì yuè shēn xǐng bǎi zhàng yǒu yōu juàn   xīn gěng gěng