游鼓山喝水岩

宋代 姜特立
昔闻鼓山名,未到鼓山寺。 胜游不易得,一失恐难值。 今朝忽勇猛,便作入山计。 虽无济胜具,尚可策疲致。 松下止呵导,山前屏车骑。 仰窥白云峰,俯蹑青螺髻。 半天开佛刹,杰阁照金翠。 路穷两崖间,巨石擘元气。 何年泻白虹,一喝回狂势。 冲波落山后,余务泄厚地。 山灵畏定力,仙鬼吝幽閟。 至今千仞底,不见波流驶。 寻师水倒回,卓锡泉涌沸。 异事惊倒人,此理本无二。 亭边数苍石,刻画几大字。 顾怜身后名,惨戚当时意。 茫茫千万古,存灭可胜记。 灰劫同一尽,要自济儿戏。 不知生前酒,对石聊一醉。 醉到无何乡,却就僧床睡。
wén shān míng   wèi dào shān  
shèng yóu   shī kǒng nán zhí  
jīn zhāo yǒng měng   biàn 便 zuò shān  
suī shèng   shàng zhì  
sōng xià zhǐ dǎo   shān qián píng chē  
yǎng kuī bái yún fēng   niè qīng luó  
bàn tiān kāi shā   jié zhào jīn cuì  
qióng liǎng jiān   shí bāi yuán  
nián xiè bái hóng   huí kuáng shì  
chōng luò shān hòu   xiè hòu  
shān líng wèi dìng   xiān guǐ lìn yōu  
zhì jīn qiān rèn   jiàn liú shǐ  
xún shī shuǐ dǎo huí   zhuó quán yǒng fèi  
shì jīng dǎo rén   běn èr  
tíng biān shù cāng shí   huà  
lián shēn hòu míng   cǎn dāng shí  
máng máng qiān wàn   cún miè shèng  
huī jié tóng jǐn   yào ér  
zhī shēng qián jiǔ   duì shí liáo zuì  
zuì dào xiāng   què jiù sēng chuáng shuì