游鼓山

宋代 真德秀
严宸有追诏,趣上太守符。 疲民未苏醒,还雇空踌躇。 来寻灵源盟,喜与佳客俱。 始酌清泠泉,一浣丹墨洿。 超然烦溽中,著身在冰壶。 迟明陟危亭,云涛渺空虚。 烟霏倏一阖,峰峦时有无。 伟哉此绝观,雄压东南隅。 苍崖万仞立,四面环琼琚。 翠木巧蔽亏,亭午清阴敷。 令人澹忘归,似到真华胥。 忆昨泛莲日,选胜邀朋徒。 摩挲岩上刻,慨仰赵与朱。 举觞酹且盟,一节期终初。 重来三址年,恍如隔朝晡。 并游四五人,存者独老癯。 有怀子陈子,感叹为欷嘘。 子抱明月终,我方长涂趋。 颠踣惧不免,儆省当何如。 原言祝同社,著力相携扶。 禅伯亦可人,新结峰顶庐。 老我故倦游,轩冕非所娱。 会须脱尘鞿,来依懒瓒居。
yán chén yǒu zhuī zhào   shàng tài shǒu  
mín wèi xǐng   hái kōng chóu chú  
lái xún líng yuán méng   jiā  
shǐ zhuó qīng líng quán   huàn dān 洿  
chāo rán fán zhōng   zhù shēn zài bīng  
chí míng zhì wēi tíng   yún tāo miǎo kōng  
yān fēi shū   fēng luán shí yǒu  
wěi zāi jué guān   xióng dōng nán  
cāng wàn rèn   miàn huán qióng  
cuì qiǎo kuī   tíng qīng yīn  
lìng rén dàn wàng guī   shì dào zhēn huá  
zuó fàn lián   xuǎn shèng yāo péng  
yán shàng   kǎi yǎng zhào zhū  
shāng lèi qiě méng   jié zhōng chū  
chóng lái sān zhǐ nián   huǎng cháo  
bìng yóu rén   cún zhě lǎo  
yǒu huái 怀 chén zi   gǎn tàn wèi  
zi bào míng yuè zhōng   fāng cháng  
diān miǎn   jǐng xǐng dāng  
yuán yán zhù tóng shè   zhù xiāng xié  
chán rén   xīn jié fēng dǐng  
lǎo juàn yóu   xuān miǎn fēi suǒ  
huì tuō chén   lái lǎn zàn