又过希焦二师

明代 释函可
好我真无为,感君此念深。一从初识后,数载到于今。 狂极偏增重,离多奈独吟。春风留洞口,扶病更来寻。
hǎo zhēn wéi   gǎn jūn niàn shēn cóng chū shí hòu shù   zài dào jīn    
kuáng piān zēng zhòng   duō nài yín chūn fēng liú dòng kǒu   bìng gèng lái xún