有感三首

宋代 陆文圭
场屋当年负伉声,白头牢落竟何成。 一生受用兔园册,千载应无娄阁名。 被服易招山鸟怪,题诗难学野狐精。 羊裘老弃渔滩上,印绶新加少傅荣。
chǎng dāng nián kàng shēng   bái tóu láo luò jìng chéng  
shēng shòu yòng yuán   qiān zǎi yīng lóu míng  
bèi zhāo shān niǎo guài   shī nán xué jīng  
yáng qiú lǎo tān shàng   yìn shòu xīn jiā shǎo róng