有感 其二
对镜添惆怅,凭谁论古今?山河频入梦,风雨独关心。
每念苍生苦,能怜荡子吟。
晚来愁更切,青草落花深。
duì
对
jìng
镜
tiān
添
chóu
惆
chàng
怅
,
píng
凭
shuí
谁
lùn
论
gǔ
古
jīn
今
?
shān
山
hé
河
pín
频
rù
入
mèng
梦
,
fēng
风
yǔ
雨
dú
独
guān
关
xīn
心
。
。
měi
每
niàn
念
cāng
苍
shēng
生
kǔ
苦
,
néng
能
lián
怜
dàng
荡
zǐ
子
yín
吟
。
。
wǎn
晚
lái
来
chóu
愁
gèng
更
qiè
切
,
qīng
青
cǎo
草
luò
落
huā
花
shēn
深
。
。