有感

元代 王冕
江南古客无寸田,半尺破研输租钱。 好山好水难夤缘,荃房日薄蒙荒烟。 囊中蝌蚪二百年,大经大法垂幽玄。 他人不知我自怜,落花春暮啼杜鹃。 杜鹃啼苦山竹裂,锦官宫殿烟霏灭。 人间百鸟无处栖,青蝇贝锦成行列。 北望茫茫莎草黄,葱河五月天雨霜。 岐阳不见真凤凰,山鸡野鹜争文章。 江南古客苦无计,却向水中搴薜荔。 沙鸥梦老苹雨残,湿云不动天如醉。 回观蓬莱十二楼,我曾读书楼上头。 楼前平碧千顷秋,白露暗洗芙蓉愁。 岁寒归来有谁在?青松是兄梅是弟。 山中巢许不可寻,却对老嵇食石髓。
jiāng nán cùn tián   bàn chǐ yán shū qian  
hǎo shān hǎo shuǐ nán yín yuán   quán fáng méng huāng yān  
náng zhōng dǒu èr bǎi nián   jīng chuí yōu xuán  
rén zhī lián   luò huā chūn juān  
juān shān zhú liè   jǐn guān gōng diàn 殿 yān fēi miè  
rén jiān bǎi niǎo chǔ   qīng yíng bèi jǐn chéng háng liè  
běi wàng máng máng suō cǎo huáng   cōng yuè tiān shuāng  
yáng jiàn zhēn fèng huáng   shān zhēng wén zhāng  
jiāng nán   què xiàng shuǐ zhōng qiān  
shā ōu mèng lǎo píng cán   shī 湿 yún dòng tiān zuì  
huí guān péng lái shí èr lóu   céng shū lóu shàng tou  
lóu qián píng qiān qǐng qiū   bái àn róng chóu  
suì hán guī lái yǒu shuí zài   qīng sōng shì xiōng méi shì  
shān zhōng cháo xún   què duì lǎo shí shí suǐ