有感

宋代 戴复古
老子生来世法疏,白头思欲把犁锄。 摩挲此腹空无物,侥幸虚名愧有馀。 憔悴不堪渔父笑,寒温无益贵人书。 诗家幸有严华谷,襟谊犹能眷眷予。
lǎo zi shēng lái shì shū   bái tóu chú  
kōng   jiǎo xìng míng kuì yǒu  
qiáo cuì kān xiào   hán wēn guì rén shū  
shī jiā xìng yǒu yán huá   jīn yóu néng juàn juàn