有感

宋代 冯时行
俯首趋时独自嫌,年来壮胆尚相淹。 神锋不及锥头利,花蜜翻亏蔗尾甜。 万里水云閒有约,一床坟籍静无厌。 明珠自得非他得,懒更骊腮著手拈。
shǒu shí xián   nián lái zhuàng dǎn shàng xiāng yān
shén fēng zhuī tóu   huā fān kuī zhè wěi tián
wàn shuǐ yún xián yǒu yuē   chuáng fén jìng yàn
míng zhū de fēi   lǎn gèng sāi zhù shǒu niān