有感

宋代 吴芾
阴阳失调燮,岁事成大饥。 我闻江湖间,细民竞流离。 疗饥已无食,卒岁还无衣。 民穷聚为盗,自古诚有之。 不谓严冬日,宛如暮春时。 里闾疫疠起,灾迍逮婴儿。 今已岁残腊,不见雪片飞。 中夜不能寐,念此方涕洟。 上天复赫怒,雷声震四维。 骤雨相继作,奔电仍交驰。 连夕不能止,远近俱忧疑。 我心更惊愕,倍畏天之威。 炷香拜庭下,再三为民祈。 愿天正时令,顺行无逆施。 反雷变作雪,盈尺以为期。 庶几宇宙内,物物各得宜。
yīn yáng shī tiáo xiè   suì shì chéng
wén jiāng jiān   mín jìng liú
liáo shí   suì hái
mín qióng wèi dào   chéng yǒu zhī
wèi yán dōng   wǎn chūn shí
  zāi zhūn dǎi yīng ér
jīn suì cán   jiàn xuě piàn fēi
zhōng néng mèi   niàn fāng
shàng tiān   léi shēng zhèn wéi
zhòu xiāng zuò   bēn diàn réng jiāo chí
lián néng zhǐ   yuǎn jìn yōu
xīn gèng jīng è   bèi wèi tiān zhī wēi
zhù xiāng bài tíng xià   zài sān wèi mín
yuàn tiān zhèng shí lìng   shùn xíng shī
fǎn léi biàn zuò xuě   yíng chǐ wéi
shù zhòu nèi