有感

宋代 刘克庄
策策秋声起树枝,遥怜塞下雁来时。 宁闻中夜荒鸡舞,肯拾他人竹马骑。 短剑旧曾交侠客,小诗犹足将偏师。 无情却是青铜镜,刚照书生两鬓丝。
qiū shēng shù zhī   yáo lián sāi xià yàn lái shí
níng wén zhōng huāng   kěn shí rén zhú
duǎn jiàn jiù céng jiāo xiá   xiǎo shī yóu jiāng piān shī
qíng què shì qīng tóng jìng   gāng zhào shū shēng liǎng bìn