有感

宋代 刘克庄
向来涉笔赋长杨,辱赐天家七宝床。 黄吻少年评宿士,白头宫女说先皇。 走章台马曾游冶,攀鼎湖龙竟渺茫。 纵使老婆强搽抹,安能更复入时妆。
xiàng lái shè cháng yáng   tiān jie bǎo chuáng
huáng wěn shào nián píng 宿 shì   bái tóu gōng shuō xiān huáng
zǒu zhāng tái céng yóu   pān dǐng lóng jìng miǎo máng
zòng shǐ 使 lǎo qiáng chá   ān néng gèng shí zhuāng