有感

宋代 王松
门户中衰暗自伤,调停骨肉费思量;医家每苦无良药,免俗殊难出妙方。 世事十年双泪眼,人情一日九回肠!编篱插棘慇勤护,为爱黄花晚节香。
mén zhōng shuāi àn shāng   tiáo tíng ròu fèi liáng   jiā měi liáng yào   miǎn shū nán chū miào fāng
shì shì shí nián shuāng lèi yǎn   rén qíng jiǔì huí cháng   biān chā yīn qín   wèi ài huáng huā wǎn jié xiāng