有感

唐代 李节
乱离何事最堪伤,孝子陵前段氏庄。铸铁作门贻鬼笑,堆金齐斗买天亡。 春风草满藏书壁,落日狐鸣打麦场。惆怅贤郎一丘土,过车肠痛独难忘。
luàn shì zuì kān shāng   xiào líng qián duàn shì zhuāng zhù tiě zuò mén guǐ xiào   duī jīn dòu mǎi tiān wáng
chūn fēng cǎo mǎn cáng shū   luò míng mài chǎng chóu chàng xián láng qiū   guò chē cháng tòng nán wàng