有感

唐代 韩偓
坚辞羽葆与吹铙,翻向天涯困系匏。故老未曾忘炙背, 何人终拟问苞茅。融风渐暖将回雁,滫水犹腥近斩蛟。 万里关山如咫尺,女床唯待凤归巢。
jiān bǎo chuī náo   fān xiàng tiān kùn páo lǎo wèi céng wàng zhì bèi  
rén zhōng wèn bāo máo róng fēng jiàn nuǎn jiāng huí yàn   xiǔ shuǐ yóu xīng jìn zhǎn jiāo
wàn guān shān zhǐ chǐ   chuáng wéi dài fèng guī cháo