游枋口

唐代 孟郊
一步复一步,出行千里幽。为取山水意,故作寂寞游。 太行青巅高,枋口碧照浮。明明无底镜,泛泛忘机鸥。 老逸不自限,病狂不可周。恣闲饶淡薄,怠玩多淹留。 芳物竞晼晚,绿梢挂新柔。和友莺相绕,言语亦以稠。 始知万类然,静躁难相求。 耸我残病骨,健如一仙人。镜中照千里,镜浪洞百神。 此神日月华,不作寻常春。三十夜皆明,四时昼恒新。 鸟声尽依依,兽心亦忻忻。澄幽出所怪,闪异坐微絪. 可来复可来,此地灵相亲。
  chū xíng qiān yōu wèi shān shuǐ   zuò yóu
tài xíng qīng diān gāo   fāng kǒu zhào míng míng jìng   fàn fàn wàng ōu
lǎo xiàn   bìng kuáng zhōu xián ráo dàn   dài wán duō yān liú
fāng jìng wǎn wǎn   绿 shāo guà xīn róu yǒu yīng xiāng rào   yán chóu
shǐ zhī wàn lèi rán   jìng zào nán xiāng qiú
sǒng cán bìng   jiàn xiān rén jìng zhōng zhào qiān   jìng làng dòng bǎi shén
shén yuè huá   zuò xún cháng chūn sān shí jiē míng   shí zhòu héng xīn
niǎo shēng jǐn   shòu xīn xīn xīn chéng yōu chū suǒ guài   shǎn zuò wēi yīn   .
lái lái   líng xiāng qīn