又二绝 其一

唐代 李德裕
石上溪荪发紫茸,碧山幽蔼水溶溶。菖花定是无人见,春日惟应羽客逢。
shí shàng sūn róng   shān yōu ǎi shuǐ róng róng chāng huā dìng shì rén jiàn   chūn wéi yīng féng