幽独

唐代 韩偓
幽独起侵晨,山莺啼更早。门巷掩萧条,落花满芳草。 烟和魂共远,春与人同老。默默又依依,凄然此怀抱。
yōu qīn chén   shān yīng gèng zǎo mén xiàng yǎn xiāo tiáo   luò huā mǎn fāng cǎo
yān hún gòng yuǎn   chūn rén tóng lǎo yòu   rán huái 怀 bào