游都梁山

宋代 洪炎
风吹古渡口,云满都梁山。执热厌偪仄,幽寻上孱颜。 清泉似石乳,滴沥岩窦间。乞此一瓢饮,为祛千载烦。 山灵知我意,殷然下层峦。散空作急雨,抉石出甘寒。 一酌荡齿颊,三咽萦肺肝。轻躯变滞骨,尘鞅思灵关。 来当踏云至,去当御风还。再拜谢神休,幸汝不我悭。
fēng chuī kǒu   yún mǎn dōu liáng shān zhí yàn   yōu xún shàng chán yán
qīng quán shì shí   yán dòu jiān piáo yǐn   wèi qiān zǎi fán
shān líng zhī   yīn rán xià céng luán sàn kōng zuò   jué shí chū gān hán
zhuó dàng chǐ 齿 jiá   sān yān yíng fèi gān qīng biàn zhì   chén yāng líng guān
lái dāng yún zhì   dāng fēng hái zài bài xiè shén xiū   xìng qiān