游洞霄栖真洞

宋代 张炜
笋舆摇兀到山前,就宿栖真古洞天。 老木椅风清鹤唳,湿云拖雨护龙眠。 尘凡夐出几千仞,足迹经由已半仙。 到此岂容闲咏笔,重来知复是何年。
sǔn yáo dào shān qián   jiù 宿 zhēn dòng tiān  
lǎo fēng qīng   shī 湿 yún tuō lóng mián  
chén fán xiòng chū qiān rèn   jīng yóu bàn xiān  
dào róng xián yǒng   chóng lái zhī shì nián